L-talks.com
TIN MỚI NHẤT

Tâm sự

Cộng đồng

Video clip

CÂU CHUYỆN VỀ CHIẾC NHẪN VÀ GIÁ TRỊ CỦA BẠN NẰM Ở ĐÂU...


Một ngày nọ, chàng trai trẻ đến gặp nhà thông thái, và nói với ngài:
- Tôi đến đây để xin một lời khuyên từ ngài. Tôi bị giày vò bởi cảm giác mình là một kẻ vô dụng và chẳng có mục đích sống. Tất cả mọi người đều nói rằng tôi là đồ ngu ngốc thất bại. Cầu xin ngài hãy giúp tôi, thưa nhà thông thái.
Nhà thông thái ngước mắt lên nhìn chàng trai trẻ, và trả lời một cách vội vàng:
- Hãy thứ lỗi cho ta, ta rất bận, không thể giúp gì cho anh. Có một việc cấp bách mà ta phải làm ngay lập tức... - Nói đến đây, nhà thông thái dừng lại một vài giây, suy nghĩ rồi tiếp tục: -Nhưng nếu anh đồng ý giúp ta, thì ta sẽ sớm giải quyết được vấn đề của anh.
- Được... được chứ, thưa ngài! - Chàng trai trẻ giọng run run. -Tốt lắm. - Nói đoạn nhà thông thái tháo chiếc nhẫn có đính viên ngọc rất đẹp ra khỏi ngón tay, và trao nó cho chàng trai.
- Cậu hãy mang chiếc nhẫn này vào thị trấn và bán nó giúp ta. Ta đang cần tiền để trả nợ. Hãy nhớ nếu không được giá 1 đồng vàng thì đừng bao giờ bán. Đi đi và quay trở lại đây nhanh nhất có thể."
Chàng trai trẻ cầm lấy chiếc nhẫn và lên đường. Khi đến khu chợ giữa thị trấn, anh ta rao bán chiếc nhẫn đúng như lời nhà thông thái dặn. Có rất nhiều người tỏ ra hứng thú với chiếc nhẫn, nhưng khi anh nói nó đáng giá 1 đồng vàng thì tất cả cùng lảng ra chỗ khác. Vài người còn cười nhạo chàng trai, cho rằng anh ta quá ảo tưởng về chiếc nhẫn. Một người khác còn tận tình nói rõ cho chàng trai biết chiếc nhẫn cùng lắm chỉ đáng giá 1 đồng bạc.
Chàng trai trẻ nghe xong thì vô cùng thất vọng và chán nản. Nhưng anh ta vẫn nhớ lời nhà thông thái dặn vì thế anh ta tiếp tục rao bán chiếc nhẫn, và hy vọng giữa hàng trăm người ở khu chợ, sẽ có người trả giá 1 đồng vàng.
Đến chiều tối, vẫn không có ai chịu chi ra từng ấy tiền cho 1 chiếc nhẫn. Chàng trai đành lên ngựa, lủi thủi quay về. Chàng trai nghĩ mình thật kém cỏi và là người thất bại không hơn không kém.
- Thưa ngài, tôi đã cố hết sức để bán chiếc nhẫn cho ngài, nhưng chẳng có ai chịu trả 1 đồng tiền vàng. Có người đã trả tôi 2 đồng bạc, nhưng ngài dặn chỉ bán nó khi được giá 1 đồng vàng. Nhiều người ở khu chợ nói rằng cái nhẫn của ngài chẳng đáng giá ngần ấy tiền.
- Đây chính là mấu chốt của vấn đề, chàng trai! - Nhà thông thái thốt lên.
- Trước khi bán chiếc nhẫn, cậu phải hiểu được giá trị thực sự của nó. Sai lầm của cậu là mang nó ra chợ. Hãy đem chiếc nhẫn tới cửa tiệm kim hoàn, chủ ở đó là người biết rõ giá trị của những thứ quý giá như này. Nhưng lần này đừng bán nó, chỉ cần biết giá chủ tiệm kim hoàn trả là bao nhiêu thôi.
Chàng thanh niên lại lên ngựa và đi tới cửa tiệm kim hoàn. Chủ tiệm cầm chiếc nhẫn rất lâu, ngắm nghía kỹ càng. Ông ta còn cho chiếc nhẫn lên một cái cân bé xíu, cân đo đong đếm một hồi. Cuối cùng, chủ tiệm quay sang nói với chàng trai trẻ:
- Hiện tại tôi chỉ có thể trả 58 đồng tiền vàng cho chiếc nhẫn này. Nhưng nếu cậu cho tôi thư thả ít ngày nữa, tôi sẽ mua chiếc nhẫn với giá 70 đồng.
- 70 đồng??? - Chàng trai kinh ngạc thốt lên, nói lời cảm ơn chủ tiệm kim hoàn và vội vã quay về.
Chàng trai trẻ hồ hởi kể lại những lời của chủ tiệm đá quý với nhà thông thái, ông chỉ từ tốn nói với anh ta:
- Hãy nhớ điều này, chàng trai trẻ, cậu cũng giống chiếc nhẫn của ta. Duy nhất và vô giá! Chỉ có những người có kinh nghiệm cũng như chuyên môn mới có thể đánh giá cậu một cách chính xác nhất. Vậy tại sao cậu phải phí phạm thời gian ở chốn tạp nham, đủ mọi hạng người và buồn phiền vì lời nhận xét từ những người không hiểu giá trị của cậu?

5 Kiểu người không bao giờ thành công

Trong quyển sách "Shut Up and Do the Work", tác giả cũng là doanh nhân Stephanie Synclair, sau 10 năm nghiên cứu các yếu tố tạo nên thành công lẫn thất bại của một doanh nhân, đã chỉ ra 5 kiểu người mãi mãi không thể thành công.

1. Những kẻ mộng mơ

Mẫu người mơ mộng là người luôn nói về những ham muốn và khả năng đạt được nhiều hơn những thứ đang có. Họ xây dựng được một tương lai tốt đẹp, nhiều cảm hứng, và rất nhiều người hâm mộ bằng... lời nói. Thế nhưng, mọi việc chỉ dừng ở đó.

Vì thế, trừ khi bạn thực sự hành động, bắt tay vào thực hiện các mục tiêu đề ra, bạn sẽ không bao giờ có thể theo đuổi giấc mơ của mình nếu tiếp tục... mơ.

2. Những kẻ chần chừ

Đây là kiểu người sẽ ngồi một chỗ xem người khác làm những gì và không bao giờ cho ý kiến, cũng không bao giờ “nhúng tay” vào việc. Họ chờ đợi một thời điểm "thích hợp nhất" để bắt đầu.

Bạn sẽ không bao giờ có được cái gọi là "thời điểm thích hợp", thậm chí kể cả khi luôn luôn trong trạng thái chờ đợi, nếu không thực sự bắt tay vào làm. Bởi vì, không bao giờ có một thời điểm hoàn hảo.

3. Những kẻ ganh ghét

Cơ bản đây vẫn là những người tốt, tuy nhiên, họ mang một chút ghen tỵ trong lòng. “Từ trong sâu thẳm, họ cảm thấy tức giận khi thấy người khác thành công”, Synclair viết.

Lòng ghen tỵ là kẻ thù của thành công. Nếu bạn thấy mình ganh ghét với ai đó, hãy biến nó thành động lực: Tìm hiểu vì sao họ thành công, và sau đó, bạn cũng sẽ tìm cách để thành công bằng con đường của mình.

4. Người bi quan

Một người bi quan sẽ nghĩ thà không cố gắng còn hơn nỗ lực rồi cũng thất bại mà thôi. Nỗi sợ thất bại có thể làm bạn tê liệt. Người bi quan sợ thất bại, vì thế họ không bao giờ dám bắt đầu, không dám dấn thân cho bất cứ việc gì. Và điều đó có nghĩa là họ không bao giờ có cơ hội thành công.

Hãy tự hỏi: Điều tồi tệ nhất có thể xảy ra là gì? Nó có đáng sợ thật sự không? Trên thực tế, thất bại không kinh khủng như bạn nghĩ.

5. Người "thẩm phán"

“Bởi vì bạn luôn đánh giá người khác nên bạn thường sợ người khác phán xét mình”, Synclair nói.

Chúng ta chính là kẻ thù lớn nhất của bản thân. Hãy ngừng phán xét người khác và dẹp bỏ nỗi sợ trở nên xấu xí trong mắt mọi người. Hãy bắt đầu hợp tác với ai đó, học cách tôn trọng người khác, và tất nhiên, bạn cũng sẽ nhận lại sự tôn trọng.

Cuối cùng, nếu bạn là một trong số những kiểu người trên:

Chẳng có gì phải giấu giếm cả. “Mọi người mắc một sai lầm là luôn cố bào chứa, không nhận ra những lỗi lầm cũng có nghĩa là không thể khắc phục cuộc sống của mình”, Synclair nói với CNBC.

“Bạn không được sinh ra với sẵn 5 tính cách trên, cho nên, bạn có thể thay đổi”, bà nói. Cố gắng tìm ra điều gì làm bạn thích thú và gắn kết điều đó với mục tiêu nghề nghiệp của bạn. Synclair từng không tin điều này có thể xảy ra khi nghĩ rằng cô phải đi làm kiếm tiền, ưu tiên cho công việc sau đó mới tới niềm đam mê. Thế nhưng, mọi việc đã thay đổi khi cô khởi nghiệp, làm chủ doanh nghiệp của chính mình. “Công việc giờ đây là niềm đam mê của tôi. Tôi yêu những gì tôi làm”, Synclair chia sẻ.

Hạnh phúc trọn vẹn

Khi 26 tuổi.

Chúng tôi kết hôn. Phòng ngủ, phòng khách treo đầy ảnh cưới hai vợ chồng. Tôi ôm chặt cô ấy hét to: “Vợ …”. Cô ấy giống như một chú mèo con nũng nịu dựa sát vào người tôi. Trước khi ra ngoài tôi in lên trán cô ấy một nụ hôn. Vô số cuộc gọi mỗi ngày đều không cảm thấy khó chịu.

Khi 28 tuổi.

Cô ấy sinh cho tôi một cô con gái đáng yêu. Con gái giống bố hơn giống mẹ. Cô ấy luôn nói rằng: “Làm sao lại giống anh thế chứ, xấu chết đi được. Nếu như con gái giống em thì tốt biết bao, tương lai sẽ thành một hotgirl”. Nói vậy thôi chứ mỗi lần ôm con vào lòng cô ấy đều không nỡ để người khác bế. Gặp ai cũng tự hào: “Con gái em thông minh cực, bé ngoan cực!”. Nửa đêm tỉnh dậy thay tã, cho cô công chúa nhỏ bé bú sữa. Cả đêm mất ngủ, chỉ cần em bé cựa quậy, cô ấy sẽ nhẹ nhàng vỗ về dỗ dành, chứ không bao giờ nỡ làm phiền giấc ngủ của tôi.


Khi 33 tuổi.

Con gái đi học mẫu giáo. Tôi sau khi tan làm khắp người một mùi mồ hôi, nhưng việc đầu tiên khi về đến nhà là ôm lấy vợ, hôn chụt một cái. Cô ấy luôn nói rằng: “Anh hôi quá đi”. Tôi hãnh diện nói với vợ: “Đố em tìm được ai có mùi hôi như anh, toàn hôi hơn thôi”. Đến cuối tuần, chúng tôi dẫn con gái đi công viên. Tôi một tay dắt hoàng hậu, một tay dắt công chúa. Tự dưng cảm thấy bản thân mình quá sức vĩ đại.

Khi 36 tuổi.

Lễ tình nhân, tôi mua tặng vợ một bó hoa hồng lớn kỉ niệm tròn 10 năm kết hôn. Cô ấy hớn hở như một thiếu nữ đôi mươi nhảy cẫng lên ! Năm nay con gái lên lớp một, hai người cùng nhau nỗ lực gấp bội phần vì một tương lai tốt đẹp của con.

Khi 40 tuổi.

Con gái đã lên cấp 2, thành tích học tập rất tốt. Chúng tôi thường xuyên dẫn con đi du lịch mở rộng kiến thức thực tế. Không khí gia đình ngày càng ấm áp. Lúc tôi một tay dắt vợ, một tay dắt con, cô ấy bỗng nhiên phát hiện tôi ngày càng có sức hút, ngày càng nam tính khó cưỡng.

Khi 50 tuổi.

Công chúa cũng đã lập gia đình, mẹ chồng rất ưng con gái của tôi. Con cái công việc bận rộn, đều không có thời gian ở bên cạnh chúng tôi thường xuyên. Tôi là tất cả mọi thứ của cô ấy, hai người chăm sóc lẫn nhau, yêu thương lẫn nhau, lo sợ đối phương bị bệnh!

Khi 60 tuổi.

Tôi nghỉ hưu rồi, cô ấy cũng già rồi. Tóc bạc trên đầu có nhuộm cũng che không hết. Tôi giúp cô ấy đi mua thức ăn. Lúc qua đường vẫn giữ thói quen nắm lấy tay cô ấy, khiến cô ấy ngại ngùng. Cô ấy nói: “Già rồi mà còn” vẫn không sợ người khác cười.


Khi 70 tuổi

Tôi ngồi trên ghế, chơi đồ công nghệ cao. Mắt tôi cũng mờ dần theo năm tháng, phải đeo kính. Cô ấy đang ngồi bên cạnh tôi, lật giở cuốn album ảnh đã ố vàng. Bây giờ chúng tôi thường hồi tưởng lại những chuyện đã qua. Chúng tôi quen nhau, yêu nhau, lập gia đình, sinh con. Tôi nói với cô ấy: “Lúc trẻ, em luôn thích chụp ảnh”. Bây giờ xem lại những bức ảnh này thật hạnh phúc. Kiếp này thực sự cứ như vậy trôi qua.

Khi 80 tuổi.

Sức khỏe cô ấy ngày càng yếu đi, bắt đầu mắc bệnh đãng trí tuổi già, một câu hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần. Có lúc không nhìn thấy tôi sẽ hoảng loạn như một đứa trẻ. Điều hạnh phúc nhất cuộc đời cô ấy chính là lấy tôi làm chồng. Tôi nói: Cuộc đời này điều may mắn nhất chính là gặp được cô ấy.

Nắm lấy tay em, cùng em đi đến cuối đời..."

Chọn Chồng ! Dành cho con gái thời nay.

Chọn một người đàn ông đẹp trai hào hoa thì phải chấp nhận anh ấy phong lưu.

Chọn một người đàn ông biết kiếm nhiều tiền để được hưởng thụ thì phải chấp nhận anh ấy ít có thời gian chăm sóc cho gia đình.

Chọn một người đàn ông ở nhà chăm sóc gia đình thì phải chấp nhận anh ấy không biết kiếm nhiều tiền.

Chọn người đàn ông ngoan hiền, biết vâng lời thì phải chấp nhận anh ấy là trẻ con.

Chọn một người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường thì phải chấp nhận anh ấy ngang ngược.

Chọn một người đàn ông giỏi giang và bản lĩnh thì phải chấp nhận anh ấy gia trưởng.

Chọn một người đàn ông phong trần thì phải chấp nhận anh ấy lãng tử, phiêu lưu.

Chọn một người đàn ông "nữ tính" thì phải chấp nhận anh ấy có tính "đàn bà".

Làm gì có đàn ông nào vừa ngoan, hiền, vâng lời, ở nhà quanh quẩn với gia đình, không biết ăn nhậu, không quan hệ bạn bè mà kiếm nhiều tiền cho gia đình vợ con hưởng thụ sung sướng. Miễn là đừng gặp phải đàn ông vô dụng là được.

Cái gì cũng có cái giá của nó mà. Hãy vì hai chữ hạnh phúc mà chấp nhận sự tương đối. Hạnh phúc ở tại lòng ta mà, đừng suy diễn, đừng tự làm khổ chính mình , chỉ cần một người đàn ông tử tế và trách nhiệm là đủ.

Nguồn : Ngẫm

10 hiểu lầm khi dùng đồ uống ai cũng tưởng là đúng

Uống sữa khi đang bị cảm cúm sẽ kích thích các dịch nhầy trong cơ thể sản sinh và có thể làm bạn mệt mỏi, khó chịu hơn

10-hieu-lam-khi-dung-do-uong-ai-cung-tuong-la-dung
Nhiều người thường có thói quen pha trà và giữ trà trong ấm suốt cả ngày để uống dần. Điều này không hề tốt, bạn nên uống trà luôn sau khi pha. Sau vài tiếng các thành phần trong trà có thể bị biến chất, sinh ra độc tố không tốt cho cơ thể.
10-hieu-lam-khi-dung-do-uong-ai-cung-tuong-la-dung-1
Chúng ta thường sử dụng nước sôi (100 độ C) để pha trà, điều này không cần thiết. Nhiệt độ thích hợp để không làm mất hương vị của trà đen là 90 độ C còn trà xanh là 70 độ C. Nước sôi 100 độ C sẽ làm mất đi hàm lượng caffeine, catechin cũng như các loại vitamin có trong trà. 
10-hieu-lam-khi-dung-do-uong-ai-cung-tuong-la-dung-2
Nhiều người vẫn nghĩ rằng trong cà phê có hàm lượng caffeine cao hơn so với trà. Sự thật một cốc trà nguyên chất còn chứa nhiều caffeine hơn cà phê. Cà phê chỉ có 1 - 2% caffeine trong khi trà lại có chứa đến 3 – 4% hàm lượng chất này. 
10-hieu-lam-khi-dung-do-uong-ai-cung-tuong-la-dung-3
Không chỉ riêng trẻ em mới cần uống sữa. Tất cả mọi người đều nên bổ sung thức uống này cho cơ thể. Đối với các trường hợp không dung nạp lactose thì nên có sự tư vấn của bác sĩ để chọn cho mình loại sữa hay các chế phẩm từ sữa phù hợp. 
10-hieu-lam-khi-dung-do-uong-ai-cung-tuong-la-dung-4
Nhiều người vẫn nhầm tưởng uống bia là nguyên nhân chính dẫn đến việc béo bụng. Sự thật bia là loại đồ uống ít béo, song các loại đồ ăn thường được ăn kèm khi uống bia thường có chứa nhiều dầu, mỡ nên chúng khiến bạn gặp phải những vấn đề liên quan đến cân nặng.
10-hieu-lam-khi-dung-do-uong-ai-cung-tuong-la-dung-5
Nhiều người thường có thói quen uống sữa khi bị ốm hay cảm cúm, tuy nhiên sữa lại kích thích các dịch nhầy trong cơ thể sản sinh nên chúng có thể khiến người ốm mệt mỏi, khó chịu hơn.
10-hieu-lam-khi-dung-do-uong-ai-cung-tuong-la-dung-6
Nhiều người có thói quen uống một ly nước hoa quả vào buổi sáng sau khi thức dậy. Tuy nhiên điều này không hề tốt cho cơ thể. Khi chưa ăn sáng, dạ dày của bạn gần như trống rỗng, hàm lượng axit citric có trong các loại quả có thể làm mòn và tác động không tốt đến dạ dày của bạn.
10-hieu-lam-khi-dung-do-uong-ai-cung-tuong-la-dung-7
Nhiều người có xu hướng chọn nước hoa quả để giải khát, tuy nhiên thứ thực sự giúp bạn thoát khỏi cơn khát lúc này là nước lọc. Trái cây chỉ đóng vai trò là một loại thực phẩm cung cấp vitamin cho cơ thể. Thực tế lượng đường có trong nước trái cây không hề làm bạn hết khát thậm chí còn khát hơn. 
10-hieu-lam-khi-dung-do-uong-ai-cung-tuong-la-dung-8
Có thông tin cho rằng nếu ngâm một cục xương trong cốc Coca Cola khoảng 2 ngày, cục xương sẽ bị mủn, thậm chí là tan ra. Điều này khiến nhiều người hoang mang khi sử dụng loại nước uống này. Tuy nhiên trên thực tế, Coca Cola hoàn toàn có thể dùng để ướp thịt hay làm các món sốt rất ngon mà không gây hại cho sức khỏe.
10-hieu-lam-khi-dung-do-uong-ai-cung-tuong-la-dung-9
Việc uống 8 ly nước mỗi ngày là không cần thiết. Mỗi người sẽ lại có nhu cầu khác nhau về lượng nước cho cơ thể. Hơn nữa, con người không chỉ tiêu thụ nước thông qua đồ uống mà còn là các loại thực phẩm, trái cây… nên bạn không nhất thiết phải uống đủ 8 ly nước mỗi ngày. 
Thảo Nhi (Theo Bright Side) - ngoisao.net

Tại Châu Á, cách bạn đọc sách sẽ nói lên vị trí của bạn

Hãy luyện cho mình cách đọc sách mỗi ngày và bạn sẽ có được "vị trí" bạn muốn.

Tâm sự của 1 bạn trẻ "ra đời sớm"

Cảm thấy thoáng buồn.

Mấy nay nghe mấy đứa nhỏ nói chuyện mà mình cũng hơi thất vọng một chút. Không nghiêm trọng gì cho cam, nhưng cái chính là thói quen của tụi nó. Qua nhà chơi là y rằng tìm cái máy tính, tablet hay hỏi mượn điện thoại mình ngồi vọc, mặc phụ huynh trò chuyện, mặc trời mặc đất mặc tất cả đến khi gọi về thì bất đắc dĩ về mà mặt thì nặng như cái bị. Từ lâu tất thảy các thiết bị công nghệ đã được thăng chức làm máy trông trẻ.

Mình có đứa bạn học chung cấp hai, lên cấp ba nó đã đi theo hướng khác. Cách đây không lâu lúc mới gặp lại, cái gì nó cũng nói như đúng rồi vậy; cho rằng mình đã va vấp nhiều và luôn nói mình quá mơ mộng và ảo tưởng. Mình hỏi: "đọc những quyển sách nào rồi?" - nó im bặt - phán tiếp "vậy mày đọc sách đi B. Tao không phủ nhận tầm hiểu biết của mày vì cá chắc độ va vấp của mày luôn nhiều hơn một đứa bước ra từ môi trường 'vô trùng' như NK. Nhưng hãy cứ đọc sách đi."

Một ví dụ khác với một bé hàng xóm cũ (cũng mới bước qua tuổi 18 chứ bé bỏng gì nữa) tên P. Gốc là dân miền biển nên cũng phiêu diêu nhiều. Lâu lâu qua chơi cũng có câu hỏi y chang "anh cho em mượn cái laptop nha" - cũng gạt phắt đi "qua kiếm sách cho đọc nè."

Dĩ nhiên, cái gì đem lại lợi ích lâu dài thì không dễ tiếp cận ngay từ đầu trong xã hội "mỳ ăn liền" này. Bởi vậy hãy có tầm nhìn xa một chút. Thời đại công nghệ phát triển nhưng nó vẫn không đủ mạnh để giết chết ngành xuất bản đâu!

Trên máy bay, ta có thể thấy 
-Khách ở khoang hạng phổ thông phần nhiều cầm các thiết bị giải trí 
-Khách ở khoang hạng thương gia hầu hết đọc tạp chí 
-Khách ở khoang hạng nhất chủ yếu chỉ đọc sách

Ghi xong một hồi đọc lại thấy có phần lủng củng. Có nói tên bạn B và P không phải để bôi nhọ B và P mà đây chỉ là hai ví dụ trong số cả chục trường hợp mình đã tiếp xúc thôi. Khuyên chân thành một câu: đọc sách nhiều lên mấy đứa nhỏ 

Chu Tiến Đạt

Bí kíp chọn chồng tốt

1. Khi đến cty chồng ( lúc ấy còn là bạn trai ) 

và lúc ấy còn đang là nhân viên bình thường không phải là manager . Thấy anh đi tắt đèn cho cty, thấy anh ở lại làm việc trễ, thấy anh hỗ trợ đồng đội ở công trường, thấy anh dù có xa hay có trời tối vẫn đến đi về cùng mình hay chỉ cần nhờ 1 tiếng có mặt .

Thấy và suy xét - đừng nghe ! Nghe là mệt :)


2. Hỏi nhân viên

Em thích người đàn ông thế nào làm chồng

Em thích người đàn ông làm cho em nể

Cái từ nể nó giết chết nhiều chị em phụ nữ

Nhiều chị nể đàn ông vì họ kiếm được tiền nhiều ! Cái nể này là sai lầm chết người, vì cái nể này nó mang màu sắc kinh tế nhiều quá . mà cái gì đến vì kinh tế thì có thể đi về kinh tế

Cũng có chị em nể người đàn ông ấy vì sức mạnh, nữ nhi yếu mềm cảm giác như được che chở thấy phê lắm. Sức mạnh ấy gần với sự bạo lực và vũ phu chỉ trong gang thước.

Cũng có chị em nể đàn ông vì sự ma lanh léo lắt hơn người . Ma lanh với người khác thì cũng dễ ma lanh với bạn mà

Tất cả cái nể này mình cũng đã từng trải qua

Ngày xưa mình cũng đã từng có thời nể đàn ông vì tiền, nể đàn ông vì giỏi, nể đàn ông vì quyền, nể đàn ông vì trí thông minh ( có khi là ma lanh ) nể vì cao to đẹp trai cũng có chứ.

Nhưng khi chọn làm chồng, nghĩ thế này

1. Đàn ông tại độ tuổi dưới 30 chưa cần nhiều tiền, nhưng mà mình phải nhìn ra anh này có phải là người làm được ra tiền trong vài năm nữa không

2. người này trong công việc, hiện tại có thể là nhân viên bèo, nhưng vài năm nữa phán đoán thử xem anh ấy có thể thăng tiến không. Nhìn lại quãng đường công việc, sự nghiệp của anh ấy lúc học ra trường đến lúc đi làm


3. Người này trong xử lý vấn đề có thông minh không, hay cách nói chuyện có hài hước kiểu thông minh ( k hài hước kiểu tục và dơ và xàm )

4. Người này đối đãi với mọi người xung quanh, gia đình, bạn bè thế nào. nhìn, tuyệt đối k nghe , nhất là nghe từ người ấy hay ng khác ^^

NGƯỜI ĐÀN ÔNG LÀM CHO MÌNH NỂ TẤT NHIÊN LÀ VÌ NHIỀU YẾU TỐ. những yếu tố trên và phải có và yếu tố quan trọng để quyết định người này có thể làm chồng hay không đến từ
CÁCH ĐỐI NHÂN XỬ THẾ CỦA NGƯỜI NÀY . VÀ LÒNG TỰ TRỌNG .

( luôn tỉnh táo phân biệt rạch ròi giữa sĩ diện hão và tự trọng, lòng tự trọng phải đi kèm với tính thực tế )

Giữa biển người bao la, mong những cái nồi, gặp đúng những cái vung vừa khít .

Theo Phương Phạm

6 Cách thúc đẩy động lực làm việc

 Theo Daniel Pink, tác giả của cuốn sách nổi tiếng “Động lực 3.0” – Sự thật kinh ngạc về những động cơ thúc đẩy chúng ta hành động, có 3 yếu tố tạo ra động lực thực sự, đó là:
– Quyền tự trị (Tính tự chủ): Khao khát được làm chủ cuộc sống của chính mình.
– Sự hoàn thiện (Làm chủ): Niềm thôi thúc không ngừng hoàn thiện và bổ sung kiến thức về các vấn đề bất kỳ.
– Mục đích: Khao khát được cống hiến không vì bản thân mình.
Trong buổi trò chuyện với Fast Company, Pink cho biết: ” Động lực tốt nhất thúc đẩy chúng ta làm việc hàng ngày chính là sự tiến bộ trong công việc. Những ngày chúng ta cảm thấy mình đang tiến bộ lên cũng là lúc chúng ta thấy mình làm việc hăng hái nhất”. Và dưới đây là phân tích của Pink:

1. Cảm thấy tiến bộ trong công việc

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng trải qua những ngày quay cuồng giữa đống email, công việc hay họp hành liên miên, nhưng trên thực tế đó lại là chất xúc tác giúp thúc đẩy quá trình tiến bộ của bạn.
“Vào những ngày khi bạn ý thức được rằng mình đang tạo ra bước tiến lớn trong nghề nghiệp hoặc khi nhận được sự ủng hộ của ai đó giúp mình vượt qua khó khăn thì hầu như lúc đó bạn sẽ cảm thấy tích cực, và động lực đó thúc đẩy bạn tiến tới thành công”, nhà nghiên cứuTeresa Amabile chia sẻ trên Harvard Business Review.
Nói cách khác, dù những thứ bạn làm được ở hiện tại thật sự không nhiều như bạn tưởng nhưng chúng lại giúp bạn cảm thấy tích cực. Trong nghiên cứu của mình, Amabile đã phân tích gần 12.000 đoạn nhật ký hàng ngày được ghi lại bởi những người tham gia khảo sát về cảm xúc và sự tích cực của họ.
Bà nhận ra, sự tiến bộ trong công việc thường đem đến những suy nghĩ tích cực từ đó tạo động lực thúc đẩy mọi người làm việc tốt hơn so với tất thảy những sự kiện khác diễn ra trong ngày.

2. Viết “nhật ký tiến bộ” mỗi ngày

Ở đây, chúng ta không bàn đến những suy nghĩ huyễn hoặc mà bạn tự lừa dối mình, nhưng bạn cũng nên để bản thân hiểu hơn về những thành quả mà bạn đã đạt được chứ không phải chỉ biết tự trách móc vì những thứ chưa làm.
Để làm được việc đó, Pink đề nghị mọi người nên đánh giá hiệu suất công việc của bản thân bằng cách tạo ra “nhật ký tiến bộ” hàng ngày. Cụ thể, vào cuối ngày, trước khi từ sở làm về nhà, bạn hãy nán lại một phút để ghi lại những công việc mà bạn đã làm được trong ngày hôm đó. “Chúng ta đã tiến bộ hơn mình nghĩ rất nhiều mặc dù điều đó không dễ dàng nhận thấy”, Pink chia sẻ.
Bằng cách trên, bạn đã để bản thân tập trung vào mục tiêu tiến bộ – thứ sẽ giúp bạn giữ được động lực thúc đẩy bạn hướng về phía trước. “Mọi người sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn khi dành thời gian viết ra 3 điều tốt đẹp xảy đến với họ ngày hôm đó thay vì phàn nàn những thứ họ chưa hoàn thành”, Pink nói.

3. Coi trọng những thành công nhỏ

Điều đó đồng nghĩa với việc bạn cần sắp xếp lại những thứ bạn cho là “tiến bộ”. Thay vì liên tục tập trung vào việc bản thân đã tiến xa tới đâu thì hãy chú ý đến những bước tiến giúp cho bạn đi đúng hướng ngay cả khi chúng không thực sự nổi bật.
“Tôi phát hiện ra có nhiều lúc mình cảm thấy nản lòng nhưng nhờ đó mới biết mình có khả năng làm được nhiều thứ hơn mình nghĩ”, ông chia sẻ.
Ngoài ra, bạn nên dành thời gian tự hỏi bản thân mình những câu hỏi: “Hôm nay mình đã giải quyết được vấn đề gì?”, hay “Mình đã mở rộng được mối quan hệ tới đâu?”… Hãy từ từ tiến từng bước nhỏ đến gần mục tiêu tưởng chừng không đạt được.
“Những thành công nhỏ sẽ tạo nên một thành công lớn”, Pink nói.

4. Để người khác đánh giá hiệu suất công việc

Khả năng chịu trách nhiệm và hành vi củng cố tích cực (positive reinforcement) là những yếu tố quan trọng hình thành nên cảm xúc tích cực tại nơi làm việc. Nhưng bạn cũng không cần phải chờ đợi sếp đi tới đi lui kiểm tra mức độ chăm chỉ làm việc, hay nhận được những nhận xét tích cực về mình mới cảm thấy có động lực làm việc.
Thay vào đó, Pink đề nghị mỗi tháng hãy thử tập hợp một nhóm nhỏ đồng nghiệp trong phòng hoặc trong mạng lưới làm việc lại với nhau để đánh giá hiệu suất công việc của mỗi người. Mọi người cũng có thể đặt ra một mục tiêu trong buổi họp và báo cáo tiến độ hoàn thành chúng trong buổi họp kế tiếp.
Điều này không chỉ giúp bạn tạo ra một cộng đồng có trách nhiệm mà còn cung cấp cho bạn những thông tin phản hồi cũng như lời khuyên từ phía các đồng nghiệp.

5. Tạo ra thử thách mới

Không gì có thể làm bạn mất động lực nhanh hơn cảm giác lặp đi lặp lại công việc nhàm chán mỗi ngày. “Nếu một người làm việc gì đó thực sự tốt, rất có thể họ sẽ được yêu cầu tiếp tục chúng”, Pink cho biết.
Điều bạn cần làm lúc này là tìm cách “làm mới”, biến công việc tẻ nhạt thường ngày trở nên thú vị. Ví dụ, nếu bạn là người làm việc tự do, hãy thử chấp nhận một dự án mới mẻ nào đó, có thể giá của chúng sẽ rẻ hơn so với công việc lúc trước của bạn, nhưng bù lại bạn sẽ có cơ hội học hỏi thêm kiến thức mới.
Một cách khác để biến công việc bình thường trở nên thử thách hơn, đó là thay đổi yêu cầu đối với chúng. Khi Pink viết một dự án giống như cái ông từng làm nhiều lần lúc trước, ông cho biết đã thử thách bản thân bằng cách đẩy nhanh tốc độ làm việc lên để xem mình có thể hoàn thành nó nhanh nhất trong bao lâu.

6. Hỏi “tại sao” thay vì “như thế nào”

Mục đích là một trong những yếu tố cơ bản tạo động lực thúc đẩy con người làm việc. Và chìa khóa để bạn nhận biết được mục đích của mình chính là đừng chỉ chăm chăm vào những trở ngại của dự án mà quên đi lý do vì sao bạn lại làm công việc này. “Khi mọi người biết lý do (tại sao) họ phải làm việc, họ trở nên thấy tốt hơn và nhiệt tình với công việc hơn”, Pink lý giải.
Đồng thời, nếu bạn liên tục đưa ra câu trả lời ngắn gọn cho câu hỏi tại sao, đó có thể là dấu hiệu cho thấy bạn nên nghĩ đến một lựa chọn nghề nghiệp khác.
Theo ông, hầu như ai cũng cho rằng sự nhàm chán của công việc nằm ở thời gian. Nhưng nếu câu trả lời của bạn cứ mãi như thế trong thời gian dài thì đó là dấu hiệu cảnh báo mạnh mẽ rằng bạn nên bắt đầu một công việc khác.

st.

Sửng sốt với bà chủ 8x tài năng, người lèo lái chuỗi 39 khách sạn 4,5 sao đi đến thành công vượt trội

Là con gái đầu của đại gia Lê Thanh Thản, bằng sự tài giỏi và khéo léo của mình, Lê Thị Hoàng Yến đã tiếp quản và lèo lái đế chế Mường Thanh - chuỗi 39 khách sạn 4,5 sao ở cả trong và ngoài nước trở nên ngày càng hùng mạnh.

gap_go_ba_chu_cua_de_che_Muong_Thanh_1

Nếu ai nói rằng, cô ấy giỏi như thế chỉ vì gia đình có truyền thống thì thông qua sự thành công trong cách quản lý, chúng ta có thể bác bỏ ngay điều đó.


Tuy sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng cô gái sinh năm 1987 chưa bao giờ mắc bệnh “cậu ấm cô chiêu”, ăn chơi đua đòi mà đã sớm xuất hiện ngoài xã hội để giúp đỡ cha trong lĩnh vực kinh doanh.

Nhờ vào 7 năm tu nghiệp chăm chỉ với tinh thần luôn cầu tiến tại Anh , Lê Thị Hoàng Yến đã từng bước thể hiện năng lực và được cha tin tưởng giao phó cho cả chức Tổng giám đốc Tập đoàn khách sạn Mường Thanh.

Lê Thị Hoàng Yến đúng là một người phụ nữ không chỉ đẹp mà còn bản lĩnh khi đã dẫn dắt tập đoàn Mường Thanh trở thành doanh nghiệp kinh doanh khách sạn tư nhân lớn nhất cả nước.

Mặc dù tuổi đời còn rất trẻ nhưng cô đã không ngừng được xuất hiện trên các mặt báo khi nói chuyện về việc nâng tầm dịch vụ cho khách hàng.

Vì hiểu rõ tầm quan trọng về kỹ năng và kinh nghiệm nên trong kinh doanh, Lê Thị Hoàng Yến luôn thi hành chính sách thu hút hiền tài về làm việc. Không chỉ vậy, giá cả của hệ thống khách sạn này cũng rẻ hơn một nửa so với các khách sạn quốc tế nhưng chất lượng tương đương.

Hiện nay, Mường Thanh rất phát triển và hiện đang sở hữu 39 khách sạn trên cả nước, tổng cộng có 7.000 phòng, sắp tới sẽ có kế hoạch mở rộng sang Lào. 

Và chắc hẳn cô gái này sẽ không dừng lại những chiếc lược phát triển quy mô lớn. Khi được hỏi tại sao trong thời buổi khó khăn thế này mà Mường Thanh lại đầu tư hàng loạt như thế thì cô cho biết, “Chiến lược của chúng tôi đã định hướng từ lâu với nguồn ngân sách được tích luỹ dồi dào. Đây là thời điểm hợp lý để chúng tôi xây dựng khách sạn vì giá nguyên liệu, giá nhân công đang giảm, việc tuyển dụng lao động có nhiều thuận lợi hơn…”

Có thể nói, đại gia “điều cày” Lê Thanh Thản đã có thể yên tâm khi Mường Thanh nằm dưới sự lãnh đạo của con gái mình. 

Cô gái này chính là biểu tượng của một người phụ nữ thời hiện đại, vừa xinh đẹp lại còn giỏi kiếm tiền. Là một tấm gương để thế hệ phụ nữ sau này học hỏi. Đồng thời, qua việc làm của cô, chúng ta có thể mạnh dạn tin tưởng rằng, cái gì đàn ông làm được thì phụ nữ cũng làm được. Chỉ cần lòng quyết tâm và sự cố gắng, phụ nữ sẽ có được tất cả những thứ mình ước mong.


123

Nguồn: internet

Phát xốt với bộ sưu tập những loại xe độc đáo chỉ có tại Việt Nam

Xe chuối
Xe chuối

Xe mứt
Xe mứt

Xe cá viên chiên
Xe cá viên chiên

Xe cá vàng
Xe cá vàng

Xe bóng bay
Xe bóng bay

Xe dừa
Xe dừa

Xe hoa
Xe hoa

Xe cóc
Xe cóc

Xe nước cam
Xe nước cam

Xe Thồ
Xe Thồ

Xe Cà lem
Xe Cà lem

Xe nước mía
Xe nước mía
Nguồn: internet

Mấy đời bánh đúc có xương !!!

Mẹ bỏ nhà đi khi cô còn bé, cô sống với cha đến năm 5 tuổi thì cô có mẹ kế. Cha con cô sống ở nhà mẹ kế, mọi chi tiêu đều nhờ vào tiền của bà.

Mẹ kế có một người con trai lớn hơn cô ba tuổi, không ức hiếp cô nhưng rất ít nói, thi thoảng lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô. Bà có một cửa hàng bán trái cây, bà đối xử với cha con cô cũng rất tốt.

Kể từ ngày mẹ đẻ bỏ cô mà đi, cô sống khép kín, ít nói, không thân thiện với mẹ kế. Bà đóng học phí cho cô, giặt quần áo cho cô. So với những đứa trẻ khác, cô không quá hạnh phúc nhưng cũng không đến nỗi khổ sở.

Cuộc sống cứ thế trôi qua cho đến năm cô lên 10 tuổi, công trường nơi cha cô làm việc bị sập do quá cũ, công nhân làm việc ở đó bị vùi trong đống cát, trong đó có cha cô.

Lúc cô chạy đến bệnh viện, cô thấy người ta đã phủ tấm vải trắng lên người, mẹ kế đang khóc lóc vật vã bên cạnh. Cô đứng chết lặng trước phòng bệnh, cậu con trai của mẹ kế đẩy cô vào: “Nhanh lại nhìn cha lần cuối đi!”. Nói rồi, cô chạy nhào đến, khóc thét một tiếng rồi ngất lịm trên người cha cô.

Ngày tiễn đưa cha, cô như người mất hồn bên di ảnh của cha, những người xung quanh xì xào, đứa bé thật tội nghiệp, kiểu gì chẳng bị mẹ kế đuổi ra khỏi nhà. Tối đó, cô mơ thấy mình quần áo rách rưới, ăn xin ở ngoài đường. Cô bừng tỉnh và cảm thấy sợ hãi vô cùng.

Sáng sớm, mẹ kế vẫn như thường ngày, thức dậy nấu cơm, gọi cô dậy ăn sáng rồi đi học như chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Đầu cô đau như búa bổ, cô thấp giọng van nài: “Hôm nay con có thể nghỉ một hôm không ạ? Con nhớ cha!”.

Bà lạnh lùng nói: “Không được! Không đi học thì cha cô có sống lại được không? Nếu có sống ông ấy cũng không đồng ý chuyện này đâu”.

Cô vác ba lô đi học trong nước mắt. Trước khi ra khỏi ra, mẹ kế đứng đằng sau la lớn: “Đặng Phương Anh, cô nhớ cho tôi, bắt đầu từ hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy cô khóc, nghe rõ chưa?”.

Cũng bắt đầu từ hôm đó, mẹ kế dường như không bao giờ cười với cô, thái độ của bà khác hẳn so với khi cha cô còn sống. Cô bắt đầu nghĩ đến lời dân làng nói và thấy nó đúng thật. Cô tự nhủ mình nhất định phải lớn nhanh và rời khỏi ngôi nhà này.

Năm học lớp bảy, lần đầu tiên có chu kỳ, cô sợ hãi. Mẹ kế cô biết chuyện liền vứt cho miếng băng vệ sinh, cô loay hoay không biết thế nào, bà cũng không giúp mà nghiêng mắt nhìn cô: “Đặng Phương Anh, chuyện gì cũng phải dựa dẫm vào người khác mới làm được à?”.

Cô uất ức nhưng không biết nói với ai, cô nhủ mình phải học cách tự lập, không được nhờ cậy vào ai nữa.

Cô bắt đầu học cách giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, khâu áo. Cũng từ đó, mẹ kế không giặt đồ cho cô nữa.

Mặc dù mẹ kế không phải là người học giỏi, con trai bà cũng không có thành tích học tập tốt, tốt nghiệp xong chuyển sang học trung cấp nhưng bà yêu cầu cô phải xếp nhất lớp, nếu không thì sẽ bị phạt.

Mặc dù năng lực học tập của cô không đến nỗi nhưng để giành được vị trí nhất lớp là điều quá khó khăn. Cô hận, hận người mẹ kế độc ác, đối xử hà khắc với cô, chắc bà ta đang tìm trăm phương nghìn kế để đuổi cô ra khỏi nhà, nhưng cô không thể ra đi lúc này được bởi cô không muốn làm một kẻ ăn mày.

Và rồi, cô lao đầu vào học, học ngày học đêm, có nhiều lúc buồn ngủ quá cô gục xuống bàn, một lát sau lại tỉnh dậy đi rửa mặt và học tiếp. Thực ra cô rất chán ghét việc học nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác. Kết quả thi cuối năm công bố, cô vượt lên bao nhiêu bạn trong lớp và giành được vị trí thứ ba. Giáo viên chủ nhiệm cùng các bạn trong lớp đều ngạc nhiên bởi không ai ngờ cô lại giành được vị trí như vậy. Ấy thế nhưng cô không có chút niềm vui của kẻ chiến thắng, bởi trong cô lúc này là nỗi lo phải đối mặt với mẹ kế.

Tan học, cô sợ phải về nhà, cô vừa bước đến cửa, mẹ kế đã chỉ thẳng vào góc tường và mắng: “Đúng là đồ phế vật, mau quỳ xuống cho tôi!”. Thì ra, trước lúc cô về, mẹ cô đã đến hỏi bạn bè. Cô quỳ vào góc tường, không khóc một tiếng. Hai từ “phế vật” luôn ám ảnh trong đầu cô, nó thôi thúc cô quyết tâm phải đậu Đại học, để xem bà ta có dám mắng nhiếc cô thế nữa không.

Chuyện mua bán của mẹ kế không được thuận lợi như trước. Ngày nào về cô cũng nhìn thấy bà ngồi đếm những tờ tiền, mà tiền thì ngày càng ít đi. Cô cầu mong ông trời đừng để cho mẹ kế không kiếm ra tiền, vì như thế cô sẽ không được đi học nữa.

Lần đó, cô bạn gần nhà sang tìm cô, mẹ kế mở cửa, cô bé kia vội nói: “Bạn Phương Anh có ở nhà không ạ? Bạn ấy mượn sách tham khảo của cháu, sắp thi tốt nghiệp rồi, cháu đang cần gấp ạ!”.

Sách tham khảo không hề rẻ chút nào, một bộ hai quyển dày cộm, giá của một quyển phải mất hơn năm chục nghìn, vì thế nhiều lần muốn xin tiền nhưng cô không dám mở miệng.

Hôm sau, bà bỗng đưa cho cô tờ một trăm nghìn, vứt vào người cô như kiểu bố thí: “Cầm tiền mà đi mua sách! Tôi không cho không đâu, tôi ghi hẳn vào sổ nợ đấy!”.

Cô thi đậu vào trường điểm cấp ba, những tưởng rằng mẹ kế sẽ bớt đay nghiến cô nhưng khi bà cầm tờ giấy báo trúng tuyển căm cụi tính tiền học phí, lâu lâu lại lẩm bẩm trong miệng: “Đúng là con quỷ đòi nợ! Nếu không vì sau này cô sẽ trả nợ cho tôi thì còn lâu tôi mới nuôi cô ăn học!”. Cô nói với mẹ ở trong ký túc cho đỡ tiền, bà dí tay vào trán cô nói với giọng đay nghiến: “Ở trong trường không tốn tiền à?”.

Ba năm sau, khi cầm tờ giấy trúng tuyển đỏ rực trong tay, cô khóc. Kể từ khi cha mất, đây là lần đầu tiên cô khóc, cô khóc trong sự sung sướng. Ngày lên trường đăng kí nhập học, mẹ kế gói bánh cho cô ăn, bà không nói gì, cũng không tiễn cô. Còn cô thì vui mừng vì đã thoát được cái ngôi nhà này, giờ cô không cần tiền mẹ kế gửi nữa bởi cô đã có thể tự kiếm tiền thêm từ việc dạy kèm, nghỉ hè cô không về nhà và dần dần hình ảnh mẹ kế bị phai nhòa trong đầu cô.

Năm thứ ba, trước giờ giao thừa, cô nhận được điện thoại của cậu con trai bà. Anh ta chỉ nói muốn cô về nhà một chuyến rồi cúp máy. Cô không muốn quay lại ngôi nhà đó, nơi đó có gì để cô luyến tiếc đâu. Nhưng rồi, cô cũng về xem sao.

Về đến nhà, cô chỉ nhìn thấy người con trai ngồi ở ghế, cô cũng không muốn hỏi bởi vốn dĩ cô không quan tâm. Nhìn thấy cô bước vào, anh trai đứng dậy và đưa cho cô một quyển sổ cũ. Đó là sổ nợ của mẹ kế.

Cô cười nhạt, cầm quyển sổ trên tay, cô nhìn anh ta với vẻ mặt khinh bỉ:

“Sao, bây giờ muốn đòi nợ tôi à?”

Bỗng từ trong sổ rơi ra một quyển sổ tiết kiệm, đó là số tiền sang sạp trái cây mà mẹ kế để lại cho cô, còn ngôi nhà thì mẹ để lại cho anh trai. Mẹ đã qua đời…

Đó không phải sổ nợ mà là quyển nhật ký của mẹ kế. Tay cô run run lật từng trang nhật ký, cô ngồi thụp xuống và nước mắt vỡ òa.

Mẹ kế viết: “Ông à, ông yên tâm, tôi không đi bước nữa đâu. Tôi nhất định sẽ nuôi Phương Anh ăn học nên người, nó sẽ làm ông mở mày mở mặt. Ông đừng trách tôi tàn nhẫn với con nhé. Phương Anh không giống với những đứa trẻ khác, nó không có cha mẹ bên cạnh, vì thế nó phải học cách kiên cường, tự lập, nhịn nhục, chịu khổ. Nó thi không giành được hạng nhất, tôi phạt nó quỳ là quỳ với ông, bởi người nó có lỗi nhiều nhất chính là ông.

Tôi xuất thân từ nông thôn, không được học hành nhiều, tôi không biết liệu mình dạy con như vậy có đúng không nhưng giờ con bé đậu Đại học rồi, đã đến lúc nó tự lo cho bản thân mình được rồi. Tôi mừng cho nó, đã đến lúc tôi đi gặp ông, tôi mệt lắm rồi, tôi muốn được nghỉ ngơi!.

Phương Anh à, hãy cho mẹ được xưng hô mẹ với con. Mấy năm nay, con không về thăm mẹ, mẹ rất buồn. Chắc là con rất ghét mẹ đúng không, mẹ biết điều đó. Hãy cố gắng học tập thật tốt, tự chăm lo cho bản thân mình nhé! Tuy không phải con ruột nhưng mẹ muốn nói rằng “Mẹ yêu con!”.

Có những người, dù không phải ruột rà máu mủ nhưng họ vẫn luôn giàu tình yêu thương, luôn muốn chở che cho người khác. Ở đời vẫn luôn có những bà mẹ kế như thế này, hành động của bà đã hoàn toàn xóa tan quan niệm xưa:

“Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng”.

P/S : Cảm ơn bạn đã đọc bài,nếu thấy hay và ý nghĩa thì đừng quên chia sẻ cho mọi người cùng đọc,và chia sẻ để nhận chia sẻ nhiều hơn bạn nhé...

Sưu tầm .
Theo Một Thế Giới.

Hãy thắp 1 que diêm, đừng ngồi nguyền rủa bóng tối

















Nguồn: internet

 
VỀ MENU
Copyright © 2014 L-talks.com. Designed by OddThemes